Lời Chúa: Mt 14, 22-33
Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa!”, và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến!” Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con!” Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa”.
Suy Niệm
KHOẢNG LẶNG
Bài Tin mừng hôm nay cho ta thấy khoảng lặng trong một ngày sống của Đức Giêsu. Đó là một khoảng lặng thánh. Khoảng lặng của đời sống cầu nguyện. “Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.” (Mt 14,23)
Chúng ta không biết Người đã nói gì với Cha và Người nghe gì từ Cha, nhưng chắc hẳn đó là một cuộc gặp gỡ thân tình, một sự hiện diện của tình yêu. Và chính trong khoảng lặng đó, Người được nghỉ ngơi bên Cha sau một ngày thi hành sứ vụ và cũng từ đó, Người bắt đầu sứ vụ cho một ngày mới. Để rồi giữa những phong ba bão táp, Người vẫn “đi trên mặt biển và đến với các môn đệ”.
Trong thời đại hôm nay, chúng ta đang sống với đầy những tiếng ồn. Tiếng ồn không chỉ là những âm thanh náo động nhưng còn là tiếng ồn của thông tin, của những nhiễu nhương trong tâm hồn… Khoảng lặng là sự cần thiết trong đời sống con người. Noi gương Đức Giêsu, chúng ta cần có những khoảng lặng thánh cho đời sống của chính mình. Khoảng lặng đó không chỉ là một sự thinh lặng bình thường, nhưng là khoảng để ta nghỉ ngơi, để gặp gỡ, để tìm lại chính mình, để lắng nghe, để hiện diện và để sống trọn vẹn hơn ngày sống của mình với Thiên Chúa. Chính nhờ những khoảng lặng nhỏ bé đó, ta có thể nhìn thấy Đức Giêsu đang đến với ta ngang qua những cơn “sóng to gió lớn” trong cuộc đời mình; ta nghe được Lời của Người “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ” (Mt 14,27) và cũng trong khoảng lặng ấy ta có thể thốt lên một lời nguyện cầu rất đẹp “Thưa Ngài, xin cứu con với” (Mt 14,30).
Marie-Anne, OSP.
