Lời Chúa: Mt 15, 21-28
Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”. Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà xin rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”. Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”. Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.
Suy Niệm
MẢNH VỤN ÂN PHÚC
“Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”. Câu trả lời quá đẹp của một tâm hồn xác tín: chỉ cần mảnh vụn từ bàn ăn của Chúa thôi, cũng đã đủ cho bà rồi! Mảnh vụn có thể là thứ bỏ đi của người này, nhưng lại là phao cứu sinh cho người khác.
Để xin cho bằng được, người đàn bà xứ Ca-na-an đã bỏ qua tự trọng của chính mình, niềm tin mà bà phải đối diện là một hành trình đi từ: sự im lặng của Chúa, sự chối từ của các môn đệ, đến việc nghe những lời xem ra chói tai kia. Dù vậy, Tin mừng cho biết bà vẫn bái lạy và van xin: “đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm”, xin hãy “rủ lòng thương tôi”; cho hay đau đớn của con đã làm bà héo hắt, tình mẫu tử quặn thắt khi con cần được đoái thương. Phép lạ xảy ra, mảnh bánh vụn bà muốn xin đã trở thành ân phúc chữa lành, và Chúa khen “lòng tin của bà mạnh thật”!
C.J, OSP.
