Lời Chúa: Mc 6,1-6
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người. Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình.” Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.
Suy Niệm
Hôm nay, Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu trở về quê hương Nadarét, nơi Người từng lớn lên, nhưng lại bị chính những người đồng hương khước từ. Họ không thể tin rằng một người “bình thường” như Giêsu lại là Đấng được Thiên Chúa sai đến.
Trong cuộc sống, chúng ta thường dễ bị chi phối bởi cái nhìn bề ngoài, bởi sự quen thuộc đến mức vô tình đánh mất khả năng nhận ra điều kỳ diệu đang hiện diện giữa đời thường. Cái quen thuộc đôi khi trở thành rào cản lớn nhất của đức tin, đến nỗi không còn nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa.
Xin Chúa giúp chúng con biết mở lòng, vượt qua cái nhìn hẹp hòi để nhận ra và đón nhận Chúa trong từng biến cố, từng con người dù rất đỗi bình thường. Qua đó, xin cho chúng con biết xét lại chính mình: có khi nào chúng con cũng đang khước từ Chúa vì Người đến với chúng con qua những điều quá đỗi bình thường như một lời khuyên chân thành, một người thân trong gia đình, hay một biến cố nhỏ trong cuộc sống?
Marie-Catherine Nguyễn Thị Lý
