Lời Chúa: Mt 21,33-43.45-46
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông hãy nghe dụ ngôn này: Có ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho; ông rào giậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh; đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa. Đến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi. Nhưng những người làm vườn nho bắt các đầy tớ ông: đánh đứa này, giết đứa kia và ném đá đứa khác. […] Sau cùng chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: Họ sẽ kính nể con trai mình. Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: ‘Đứa con thừa tự kia rồi: Nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó.’ Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào? Các ông trả lời: “Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp phần hoa lợi.” […]
Suy Niệm
Thiên Chúa là một ông chủ vườn nho hào phóng và tỉ mỉ. Ngài không chỉ trao vườn nho, mà trao cả tâm huyết: rào giậu, khoét bồn, xây tháp canh… Ngài làm tất cả những gì tốt nhất trước khi ký thác cho con người. Ngài trao quyền canh tác với niềm tin tưởng tuyệt đối, mong chờ con người cùng chung chia niềm vui ngày thu hoạch.
Thế nhưng, bi kịch bắt đầu khi lòng biết ơn bị thay thế bằng lòng tham. Khi con người chỉ lo vơ vét cho mình, họ trở nên mù lòa: không thấy anh em, không thấy chủ nhân, và cuối cùng là không thấy chính mình.
Tiếng kêu của các tá điền: “Đứa thừa tự đây rồi, nào ta giết nó đi!” là đỉnh điểm của sự phản bội. Họ muốn làm chủ gia tài bằng bạo lực.
Ngược lại, Chúa Giêsu – Người Con Thừa Tự – lại bước vào cái chết để thiết lập một gia tài khác. Một đời Ngài hoạt động gieo rắc phúc lành (chủ động). Đến giờ tử nạn, Ngài hoàn toàn “thụ động” để người ta làm nhục và đóng đinh.
Chính trong sự “thụ động” trên Thập giá, Ngài lại trở nên “chủ động” nhất trong việc yêu thương. Khi trái tim bị đâm thấu, gia tài thực sự của Ngài mới tuôn đổ: đó là hoa trái của tha thứ, bình an và sự sống vĩnh cửu.
Viên đá bị thợ xây loại bỏ đã trở thành viên đá góc tường. Thiên Chúa không tiếc chúng ta điều gì, ngay cả Con Một. Ngài trồng lại “Cây Trường Sinh” là chính Thập giá, và Ngài mong đợi những hoa trái tương xứng: không phải là sự chiếm đoạt, mà là sự kiên nhẫn, tốt lành và hy sinh tính mạng cho anh em. Gia tài của Chúa không phải là thứ để cướp giật, mà là quà tặng để sẻ chia.
M-J Kim Nhung OSP
