Lời Chúa: Lc 4,24-30
Khi Chúa Giêsu đến thành Nadareth, Người nói với dân chúng tụ họp trong hội đường rằng: “Quả thật Ta bảo các ngươi, chẳng có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở quê hương mình. Ta bảo các ngươi, chắc hẳn trong thời Elia có nhiều bà goá ở Israel, khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt ba năm sáu tháng, nhưng Elia không được sai đến với một người nào trong bọn họ, mà chỉ được sai đến với một bà goá Sarépta xứ Siđôn thôi. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisê, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người Syria.” Vừa nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi họ xây thành, để xô Người xuống vực. Nhưng Người tiến qua giữa họ mà đi.
Suy Niệm
Câu chuyện chữa lành vị tướng Naaman vẫn đem lại cho tôi niềm vui. Niềm vui đó là thấy ra cái sai lầm của mình, cái dở của mình. Nhìn phản ứng của vị tướng, nghe các lời ông nói “ông nổi giận và nói: ‘Ta cứ nghĩ bụng là thế nào ông ấy cũng đích thân đi ra, rồi đứng mà cầu khẩn… sẽ quơ tay lên đúng chỗ phung hủi mà chữa khỏi’”. Cuộc sống thường nhật, lắm lúc ta cũng dễ rơi vào trạng thái này. Ta đã bất lực thì mới đi cầu cứu, vậy mà lại đòi người cứu mình phải làm theo ý muốn và suy nghĩ của mình.
May cho vị tướng có tài và có tâm, hơn nữa, biết lắng nghe, ngay cả đứa giúp việc, các tôi tớ nên nhận ra và học theo cái khôn để nhờ đó được lành mạnh trở lại.
Vị ngôn sứ đang ở với họ nhưng chỉ có cô bé này nhận ra ông và biết các việc ông làm.
Rất dễ rơi vào sai lầm của thái độ tự phụ, khinh khi với cái gọi là “biết rồi”, “biết rất rõ nữa” nhưng lại không hay biết sự hiện diện của vị ngôn sứ của Thiên Chúa và vì vậy Đức Giêsu mới phải thốt lên trong hội đường Nadarét rằng “Tôi bảo thật các ông: Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. (Lc 4,24)
Sr Thérèse-Augustin
