Lời Chúa: Ga 4,43-54
[…] Bấy giờ có một quan chức nhà vua ở Capharnaum có người con trai đang đau liệt. Được tin Chúa Giêsu bỏ Giuđêa đến Galilêa, ông đến tìm Người và xin Người xuống chữa con ông sắp chết. Chúa Giêsu bảo ông: “Nếu các ông không thấy những phép lạ và những việc phi thường hẳn các ông sẽ không tin.” Viên quan chức trình lại Người: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống trước khi con tôi chết.” Chúa Giêsu bảo ông: “Ông hãy về đi, con ông mạnh rồi.” Ông tin lời Chúa Giêsu nói và trở về. Khi xuống đến sườn đồi thì gặp gia nhân đến đón, báo tin cho ông biết con ông đã mạnh. Ông hỏi giờ con ông được khỏi. Họ thưa: “Hôm qua lúc bảy giờ cậu hết sốt.” Người cha nhận ra là đúng giờ đó Chúa Giêsu bảo ông: “Con ông mạnh rồi “, nên ông và toàn thể gia quyến ông đều tin. Đó là phép lạ thứ hai Chúa Giêsu đã làm khi Người ở Giuđêa về Galilêa.
Suy Niệm
Sau cuộc gặp gỡ với chị phụ nữ Samari, đem lại sự mở lòng và biến đổi nơi chị, Đức Giêsu nói một nhận định xem ra chua xót: “Ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình” (Ga 4,44). Ở quê hương, người ta biết rõ “lý lịch” của Đức Giêsu, người ta đóng khung Ngài trong cái lý lịch đó. Đang khi đó, những ai đi vào cuộc tương quan với Ngài trong niềm tin thì đều được biến đổi.
Viên sĩ quan, cận vệ của nhà vua, có đứa con trai bị bệnh tại Caphacnaum, được Đức Giêsu cứu sống chỉ dựa vào một lời ông xin “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất” (Ga 4,49) và lời đáp lại của Đức Giêsu: “Ông cứ về đi, con ông sống” (4,50). Ông tin vào lời hứa “suông” Đức Giêsu và ra về. Chỉ với lòng tin đơn sơ ấy, ông trao sinh mạng của con ông cho Đức Giêsu. Và quả thật phép lạ đã xảy ra. Con ông sống ngay từ giờ khắc Đức Giêsu nói. Kinh nghiệm cá nhân của ông với Đức Giêsu với phép lạ nhãn tiền người con trai được cứu sống, khiến cả gia đình ông đều tin.
Câu kết của đoạn Tin Mừng là một hình ảnh tuyệt đẹp: “Ông và cả nhà ông đều tin” (4,53). Đức tin của người cha đã trở thành chiếc cầu nối đưa ơn cứu độ vào nhà. Gia đình không chỉ là nơi chia sẻ cơm bánh, mà còn là nơi chia sẻ niềm tin. Khi người đứng đầu gia đình có đức tin vững vàng, đó sẽ là điểm tựa cho mọi thành viên khác.
Như thế, đức tin không phải là một món đồ gia bảo được cất kỹ, nhưng là một ngọn nến. Khi chúng ta thắp sáng ngọn nến của mình bằng sự tin tưởng vào Chúa, chúng ta sẽ tự nhiên làm sáng lên cả ngôi nhà của mình. Đừng chỉ cầu nguyện “cho con”, hãy cầu nguyện “cho gia đình con” và sống đức tin ấy một cách sống động như viên sĩ quan năm xưa.
M-J Kim Nhung OSP
