Suy Niệm Tin Mừng Thứ 2 Tuần Thánh A

Lời Chúa Suy niệm Tin Mừng

Lời Chúa: Ga 12,1-11

Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania. […] Tại đây, người ta dọn bữa cho Người ăn, Marta hầu bàn, còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người. Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm toả ra đầy nhà. Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: “Tại sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?” Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên thường xuyên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy Chúa Giêsu nói: “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi. Còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu.” […]

Suy Niệm

Chúng ta đang bước vào Tuần Thánh – tuần lễ quan trọng nhất trong Năm Phụng vụ. Đây là khoảng thời gian mời gọi mỗi Kitô hữu cùng chiêm ngắm và hiệp thông với những biến cố cuối cùng trong cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Mở đầu Tuần Thánh, hình ảnh “Người Tôi Trung” hiện lên như một mẫu gương tuyệt đối về sự khiêm nhường, yêu thương và lòng trung thành vô hạn trong sứ vụ cứu độ.

Trang Tin Mừng hôm nay phác họa hai thái độ sống hoàn toàn trái ngược nhau qua hình ảnh Maria và Giuđa Itcariốt:

Tình yêu không tính toán của Maria: Cô lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất, quý giá để xức chân Đức Giêsu, rồi lấy chính mái tóc mình mà lau. Hành động này cho thấy một tình yêu lớn lao và cung kính hết mực. Maria đã dâng hiến những gì quý giá nhất: một lượng dầu lớn (thay vì chỉ vài giọt) và dùng mái tóc – niềm tự hào, vẻ đẹp của người phụ nữ – để chạm vào chân Chúa. Hình ảnh Maria ngồi dưới chân Chúa để lắng nghe và phục vụ chính là mẫu gương đích thực cho người môn đệ: biết lắng nghe Lời Chúa và sẵn sàng dấn thân phục vụ Ngài.

Sự tính toán ích kỷ của Giuđa: Ngược lại với Maria, Giuđa chỉ nhìn thấy giá trị vật chất. Ông chỉ trích, phê bình và muốn quy đổi tình yêu của Maria thành tiền bạc. Giuđa nói thế không phải vì thương người nghèo, mà vì ông không ở trong tình yêu của Chúa. Khi thiếu vắng tình yêu, người ta chỉ thấy sự lãng phí thay vì thấy sự hy sinh.

Chỉ những ai thực sự yêu mến mới hiểu được ngôn ngữ của tình yêu. Những hành động mà thế gian coi là “khờ dại” hay “phung phí” lại chính là những lễ vật cao đẹp nhất trong mắt Thiên Chúa.

Anne-Marguerite