Lời Chúa: Mt 13, 10-17
Khi ấy, các môn đệ đến gần thưa Chúa Giêsu rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai, và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”. “Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe”.
Suy Niệm
ÂN BAN
Chúa Giêsu khẳng định rằng việc hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời là một ơn ban nhưng không từ Thiên Chúa. Không ai tự mình đạt được, nhưng tất cả đều là quà tặng, mời gọi ta sống tâm tình biết ơn, khiêm nhường và tránh tự mãn. Hồng ân ấy luôn đi kèm với trách nhiệm: được lãnh nhận không phải để giữ riêng, nhưng để sinh hoa trái, để Lời Chúa biến đổi đời sống và trở thành chứng nhân bằng hành động cụ thể. Chính vì thế, Chúa nhắc: “Ai đã có thì được cho thêm.”
Hạnh phúc cho chúng ta, vì được thấy, được nghe, được lãnh nhận Lời Chúa. Nhưng phúc ấy không dừng lại ở cảm xúc thoáng qua, mà phải trở thành hành động cụ thể: một nụ cười trao đi, một lời an ủi, một việc làm yêu thương. Chính những điều nhỏ bé ấy là hoa trái của hồng ân đã lãnh nhận, để người khác cũng nhận ra ánh sáng Nước Trời qua chúng ta. Amen.
Sr. Marie-Catherine, OSP
