CHÚA Ở ĐÂU TRONG NHỮNG HOANG MANG CỦA TUỔI TRẺ?

Hội dòng Suy Tư-Tản Mạn

Tuổi trẻ thường được nhắc đến như mùa của ước mơ, của nhiệt huyết và những khởi đầu đầy hứa hẹn. Nhưng ai đã từng đi qua tuổi trẻ đều hiểu: đó cũng là mùa của hoang mang, của những câu hỏi chưa có lời đáp, của những đêm dài không biết mình đang đi đúng hướng hay không.

Có những người trẻ mang trong lòng rất nhiều băn khoăn: Con là ai? Con sống để làm gì? Con nên chọn con đường nào? Và trong những giây phút ấy, không ít người tự hỏi: Chúa ở đâu? Nếu Chúa yêu con, sao con vẫn hoang mang như thế?

Thật ra, Chúa không xa lạ với những hoang mang của tuổi trẻ. Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu đã từng đứng giữa những con người đầy bối rối, thất vọng và mất phương hướng. Người đã gặp hai môn đệ trên đường Emmau khi họ rời bỏ Giêrusalem với trái tim nặng trĩu. Họ không còn hy vọng, không còn hiểu được những gì đã xảy ra. Và Chúa đã đến – không phải bằng phép lạ chói lòa, nhưng bằng một bước chân đồng hành.

Chúa không trách họ vì đã nghi ngờ. Người không yêu cầu họ phải hiểu hết ngay lập tức. Người chỉ đi cùng họ, lắng nghe họ kể lại nỗi thất vọng của mình. Có lẽ, đó cũng là cách Chúa hiện diện trong những hoang mang của người trẻ hôm nay: âm thầm, kiên nhẫn, không vội vã.

Nhiều người trẻ mong Chúa trả lời ngay cho họ: con nên chọn nghề gì, lập gia đình hay đi tu, ở lại hay ra đi. Nhưng Chúa thường không đưa ra những câu trả lời sẵn có. Người mời gọi ta ở lại trong mối tương quan với Người, để từng bước nhận ra điều cần làm. Hoang mang không phải là dấu hiệu của đức tin yếu kém; đôi khi, đó là dấu hiệu cho thấy ta đang tìm kiếm một điều sâu hơn, thật hơn cho cuộc đời mình.

Chúa ở đó, trong những lần người trẻ cố gắng cầu nguyện nhưng chỉ thấy thinh lặng.
Chúa ở đó, trong những giọt nước mắt vì sợ chọn sai.
Chúa ở đó, trong những lần thất bại khiến người trẻ nghi ngờ chính mình.

Chúa không đứng ngoài nhìn tuổi trẻ vật lộn với cuộc đời. Người ở rất gần, đến mức nhiều khi ta không nhận ra. Người ở trong lương tâm nhắc nhở ta sống chân thật, trong ước muốn sâu thẳm được sống có ý nghĩa, trong nỗi khao khát được yêu và được trao hiến.

Tuổi trẻ không cần phải vội vã có mọi câu trả lời. Điều quan trọng hơn là đừng bước đi một mình. Khi người trẻ dám mang những hoang mang của mình đến trước mặt Chúa, dù chỉ bằng một lời cầu nguyện rất đơn sơ: “Lạy Chúa, con chưa hiểu, nhưng xin ở với con”, thì chính lúc đó, Chúa đã ở đó rồi.

Có thể, Chúa không lấy đi ngay sự hoang mang. Nhưng Người ban cho người trẻ can đảm để tiếp tục bước đi, bình an để không bỏ cuộc, và ánh sáng vừa đủ cho từng bước nhỏ. Như ngọn đèn không chiếu sáng cả con đường, nhưng đủ để ta không vấp ngã.

Tuổi trẻ là hành trình học cách tin tưởng giữa những điều chưa rõ ràng. Và trong hành trình ấy, Chúa không đợi người trẻ ở cuối con đường, mà đi cùng họ từ những bước chập chững đầu tiên.

Nếu hôm nay, bạn đang hoang mang, hãy tin rằng: Chúa không hỏi bạn đã hiểu hết chưa. Người chỉ hỏi: “Con có để Ta đi cùng con không?”

Lạy Chúa, giữa những ngã rẽ chập chùng của tuổi trẻ, xin cho chúng con nhận ra rằng Chúa vẫn đang ở đó, lặng lẽ đồng hành. Khi lòng trí rối bời và con đường phía trước mờ mịt, xin cho chúng con đủ tin tưởng để bước đi từng bước nhỏ, đủ can đảm để ở lại với những câu hỏi, và đủ bình an để tin rằng: dù chưa hiểu hết, chúng con vẫn đang được yêu thương và dẫn dắt.

Mulan

Tin liên quan: