CHÚT TÌNH XUÂN BÊN THỀM TẬP VIỆN

Hội dòng Suy Tư-Tản Mạn

Trong cái se lạnh của những ngày cuối năm nơi Đà Lạt, không gian vốn thanh tịnh của Tập Viện bỗng trở nên rộn ràng lạ thường. Tiếng bước chân vội vã, những lời chào rạng rỡ, lời dặn dò náo nức và cả những lời chúc bình an trao nhau của các Sơ trở về quê đón Tết bên gia đình khiến lòng con không khỏi xốn xang.

Con đứng lặng trước cổng, ngắm nhìn những chùm hoa Đăng Tiêu hồng nhạt đang dịu dàng khoe sắc. Giữa cái lạnh hanh hao của cao nguyên, những cánh hoa mỏng manh ấy như chở nặng cả mùa xuân, chở theo tâm tình và nỗi nhớ của con gửi về quê nhà.

Con tự hỏi: giờ này cây đào trước hiên đã nở rộ chưa? Bố có đang dọn dẹp bàn thờ và thầm nhắc tên đứa con gái nhỏ đang ở nơi phố núi mù sương này không? Mẹ hẳn đang tỉ mỉ chuẩn bị từng chiếc lá dong, nếp, đậu xanh… để cả nhà quây quần gói bánh chưng. Vui nhất vẫn là lúc mấy anh em háo hức làm những chiếc bánh cóc nhỏ xinh, rồi cùng ngồi bên bếp củi hồng canh nồi bánh giữa tiếng lách tách của củi cháy và làn khói trắng cay nồng. Tiếng cười đùa hòa cùng mùi khoai nướng thơm lừng… Chỉ cần nhắm mắt lại, con cũng có thể hình dung khung cảnh ấm cúng ấy – một hương vị Tết rất riêng, rất mộc mạc và đong đầy tình thân. Nghĩ đến đó thôi, lòng con chợt chùng xuống, khóe mắt cay cay…

Thế nhưng, giữa những rung động của nỗi nhớ nhà, bầu khí thánh thiêng của giờ chầu Thánh Thể tạ ơn cuối năm nhẹ nhàng kéo con trở về với giây phút hiện tại. Khi mọi thanh âm náo động dần lắng xuống, con ngồi lại trong thinh lặng trước Thánh Thể Chúa. Ánh đèn chầu cháy sáng dịu dàng như một bếp lửa thiêng liêng sưởi ấm tâm hồn. Con nhìn lên gương mặt Chúa Giêsu trên Thánh Giá – vẫn nhân từ, dịu dàng và đầy kiên nhẫn.

Con chợt hiểu: mùa xuân nơi Tập Viện cũng là một cuộc “trở về” – trở về sâu xa hơn với nguồn cội của tình yêu. Nếu nơi quê nhà, con ngồi bên nồi bánh chưng của gia đình, thì giờ đây con ngồi bên “bếp lửa” Thánh Thể. Hơi ấm từ ngọn đèn chầu như xoa dịu trái tim con. Trong bầu khí lắng đọng ấy, con nhận ra:

tình yêu của bố mẹ nuôi con lớn lên thành người, còn tấm bánh Thánh Thể mà con tôn thờ mỗi ngày chính là “của ăn thiêng liêng” nuôi dưỡng đức tin và ơn gọi đời con.

Nỗi nhớ nhà lúc này không còn là nỗi buồn, nhưng trở thành chất liệu ngọt ngào làm cho lời cầu nguyện thêm đậm đà tình Chúa và tình người.

Như chùm hoa Đăng Tiêu lặng lẽ nở giữa giá lạnh Đà Lạt, con học cách ở lại, âm thầm nâng niu từng ngọn nến trên bàn thờ, chăm sóc từng nhành hoa xuân dâng lên trước nhan Chúa. Con xin Người ghé thăm gian bếp nhỏ của mẹ, cho trái tim mẹ thêm bình an, cho đôi tay bố thêm mạnh sức; xin sưởi ấm gia đình con và Hội Dòng con bằng ơn phúc của Ngài.

Con tạ ơn Chúa vì suốt một năm qua, con luôn có gia đình là điểm tựa yêu thương, có Hội Dòng là mái nhà thiêng liêng để sống ơn gọi trong sự nâng đỡ và sẻ chia. Và bình an sâu thẳm nhất chính là biết rằng con đang được ở trong ánh nhìn yêu thương của Chúa. Xin Chúa gìn giữ Hội Dòng con, cho chị em chúng con biết lắng nghe nhau, sống đơn sơ, khiêm tốn, trung tín và triển nở trong ơn gọi của mình.

Mỗi ngày trôi qua nơi Tập Viện, con cố gắng dâng từng hy sinh nhỏ bé, để mỗi ngày đều trở thành một mùa xuân vĩnh cửu của ân sủng, của sự trưởng thành trong ân nghĩa Chúa. Con tạ ơn Chúa vì một mùa xuân thánh thiện – không rình rang pháo hoa, không nhộn nhịp phố phường – nhưng đầy ắp sự hiệp nhất trong Đức Kitô.

Ở nơi đây, con tìm thấy “mùa xuân” trong tiếng cười của người chị em cùng chia sẻ từng lời kinh, từng công việc dọn dẹp, trang trí khuôn viên; trong từng miếng mứt gừng cay nồng, từng chiếc bánh xuân đậm tình thân. Con cảm nhận rằng:

ở đâu có tình yêu thương, ở đó có Tết bình an và đầm ấm.

Dù không ở cạnh gia đình về mặt thể lý, nhưng trong lời cầu nguyện mỗi sớm mai, con lại được ở gần bố mẹ hơn bao giờ hết. Khi lòng có Chúa và có nhau, khoảng cách địa lý dường như chẳng còn nghĩa lý gì.

Ngắm nhìn chùm hoa Đăng Tiêu rung rinh trước gió, mỗi cánh hoa nhỏ như nhắc con rằng: để có được hương sắc rực rỡ dâng hiến cho đời, cây hoa đã phải trải qua bao ngày âm thầm đâm rễ trong sỏi đá, bền bỉ bám vào hàng rào gai góc để vươn mình đón nắng.

Vẻ đẹp thuần khiết và khiêm nhường ấy cũng chính là lý tưởng con đang dấn bước. Con nguyện giữ mãi lửa nhiệt huyết như sắc hoa kia – kiên trì, bền bỉ, nỗ lực vươn mình khỏi những cám dỗ thường ngày, để bám rễ sâu hơn vào tình yêu thiêng liêng của Chúa./.

Sachiko Maria

Tin liên quan: