SA MẠC GIỮA MÙA XUÂN

Hội dòng Suy Tư-Tản Mạn

Mùa Chay năm nay đến thật lạ. Khi những cành mai trước sân vẫn còn vương vài cánh vàng muộn, khi mùi bánh chưng còn thoảng đâu đó trong căn bếp nhỏ của mẹ, thì phụng vụ Giáo Hội đã bước vào hành trình 40 ngày sa mạc. Tết – mùa của đoàn viên, của sum họp, của những lời chúc, tiếng cười, lại trùng với Mùa Chay – mùa của thinh lặng, sám hối và trở về. Hai nhịp điệu tưởng chừng như đối nghịch ấy bỗng gặp nhau trong những ngày đầu năm mới nơi quê nhà, để giữa niềm vui sum vầy, tôi vẫn nghe rất khẽ lời mời gọi bước vào một hành trình nội tâm sâu lắng hơn.

Tết ở quê luôn có một sức hút rất riêng. Sáng sớm, tiếng gà gáy vang lên giữa màn sương còn đọng trên mái ngói. Ba tất bật quét sân, mẹ loay hoay chuẩn bị mâm cơm đầu năm. Họ hàng ghé thăm, những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ khấn?”, “Có nhớ nhà không?”, “Đi tu có cực không con?”… Tôi mỉm cười, trả lời và chợt nhận ra lòng mình cũng xao động không ít. Được ở nhà dịp Tết là một niềm vui lớn. Nhưng cũng chính trong bầu khí rộn ràng ấy, Mùa Chay âm thầm gõ cửa tâm hồn tôi bằng một lời mời gọi rất khác: Hi sinh.

Hi sinh – nghe thì có vẻ lớn lao, nhưng khi sống giữa gia đình, tôi nhận ra nó bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Trước đây, mỗi lần về nhà, tôi thường được ưu tiên nghỉ ngơi. Mẹ bảo: “Đi tu mệt rồi, về nhà cứ nghỉ đi con.” Và tôi đã quen với sự “chiều chuộng” ấy. Nhưng Mùa Chay này, tôi tự hỏi: nếu vẫn giữ cho mình sự thoải mái quen thuộc ấy, thì hành trình bốn mươi ngày có thực sự chạm đến điều gì sâu hơn không? Và liệu tôi có đủ can đảm bước vào một “sa mạc” rất riêng, ngay giữa mái ấm thân thương này?

Tôi quyết định chọn cho mình một hi sinh đơn sơ: từ bỏ sự “được phục vụ” để học cách “phục vụ”. Nghe thật nhỏ bé, nhưng với tôi, đó là một cuộc chiến nội tâm. Bởi vì được yêu thương, được chăm sóc là điều rất ngọt ngào. Từ bỏ điều ấy không phải là từ chối tình thương của gia đình, nhưng là cách tôi đáp lại tình thương ấy bằng hành động cụ thể.

Những ngày đầu năm, tôi tập dậy sớm hơn mọi người. Khi buổi sáng còn vương chút se lạnh của ngày xuân, tôi ra sân quét lá, phụ ba dọn dẹp, giúp mẹ rửa chén sau những bữa cơm đông đủ. Có những sáng hơi mệt, tôi chỉ muốn nằm thêm một chút. Nhưng rồi tôi nhớ đến hình ảnh Đức Giêsu trong sa mạc – Đấng đã chọn con đường từ bỏ, chọn vâng phục thay vì dễ dãi. Tôi hiểu rằng Mùa Chay không chỉ là kiêng thịt hay bớt đi một món ăn mình thích. Mùa Chay là học cách nói “không” với chính cái tôi của mình, trong những điều rất nhỏ bé hằng ngày.

Ở nhà dịp Tết, điều khó hi sinh nhất với tôi không phải là thức ăn ngon hay những cuộc vui, mà là thời gian riêng tư với Chúa. Nhà đông người, tiếng tivi, tiếng nói cười rộn ràng, những cuộc thăm viếng liên tục… Tôi dễ bị cuốn vào nhịp sinh hoạt ấy mà quên mất giờ cầu nguyện. Có những buổi tối, sau một ngày dài tiếp khách, tôi mệt nhoài và muốn bỏ giờ kinh riêng. Nhưng chính lúc ấy, tôi hiểu rằng hi sinh lớn nhất của tôi có lẽ là trung thành với giờ cầu nguyện, dù phải đánh đổi sự thoải mái của bản thân.

Tôi chọn một góc nhỏ trong căn phòng cũ, nơi cây thánh giá vẫn lặng lẽ treo trên tường từ thuở tôi còn bé. Ngồi đó, giữa những âm thanh quen thuộc của gia đình, tôi dâng lên Chúa những niềm vui đầu năm và cả những xao xuyến trong lòng. Tôi cầu nguyện cho ba mẹ – những người đã hy sinh cả đời cho tôi mà chưa một lần gọi tên điều đó là “hy sinh”. Tôi cũng cầu nguyện cho ơn gọi của mình, để tôi không chỉ biết nói về hiến dâng, nhưng thật sự sống dâng hiến trong những điều bình thường nhất của đời sống gia đình.

Chiều hôm ấy, khi phụ mẹ dọn lại bàn thờ sau Tết, mẹ khẽ nói: “Thấy con vậy mẹ cũng yên tâm.” Câu nói giản dị ấy khiến lòng tôi lặng đi. Tôi chợt hiểu rằng hành trình ơn gọi của mình không chỉ là câu chuyện riêng giữa tôi và Chúa, mà còn đan xen với niềm hy vọng và thao thức của cả gia đình. Những hy sinh nhỏ bé tôi tập sống mỗi ngày không chỉ là của riêng tôi, mà còn có thể trở thành niềm an ủi cho ba mẹ. Và tôi nhận ra: khi mình chọn sống cho Chúa, mình không đánh mất gia đình, trái lại, chính con đường ấy dạy tôi biết yêu gia đình sâu hơn và tinh tế hơn.

Mùa Chay trùng Tết khiến tôi cảm nghiệm rõ ràng hơn về sự giao thoa giữa niềm vui và thập giá. Tết nói với tôi về khởi đầu mới, về hy vọng. Mùa Chay nói với tôi về hoán cải, trở về. Cả hai đều mời gọi tôi làm mới lại chính mình. Trong bầu khí đầu năm, người ta thường chúc nhau “an khang”, “thịnh vượng”. Còn tôi, trong thinh lặng của lời cầu nguyện, xin Chúa cho mình một “trái tim mới” – một trái tim biết yêu mà không tính toán, biết cho đi mà không đòi đáp trả.

Nhìn lại những ngày Tết đang dần khép lại, tôi biết ơn vì Mùa Chay năm nay đến thật đúng lúc. Giữa những tiếng pháo hoa còn vang vọng trong ký ức, giữa những bao lì xì đỏ thắm, Chúa mời gọi tôi bước vào một hành trình sâu hơn – hành trình của tình yêu tự hiến. Và tôi tin rằng,

mỗi hi sinh nhỏ bé tôi dâng lên trong những ngày này sẽ là một hạt giống âm thầm, được gieo xuống mảnh đất tâm hồn, chờ ngày trổ sinh hoa trái.

Mùa Chay không lấy đi niềm vui của Tết, trái lại, nó thanh luyện niềm vui ấy, để tôi biết vui trong Chúa nhiều hơn. Ở quê nhà, giữa vòng tay gia đình, tôi học được rằng hi sinh không làm tôi nghèo đi, nhưng làm tôi giàu hơn – giàu lòng biết ơn, giàu tình yêu và giàu khát khao thuộc trọn về Thiên Chúa.

Và thế là, giữa sắc xuân còn vương trên mái nhà, tôi âm thầm bước vào sa mạc của riêng mình – một sa mạc không cát nóng, không gió bỏng, nhưng đầy ắp những chọn lựa nhỏ bé mỗi ngày. Ở đó, tôi gặp lại chính mình, gặp lại gia đình và trên hết, gặp lại Chúa – Đấng luôn chờ tôi trở về, không chỉ trong Mùa Chay này, mà trong suốt hành trình ơn gọi phía trước.

Anne Thảo Vân

Tin liên quan: