SINH NHẬT CÙNG THÁNH NỮ

Hội dòng Suy Tư-Tản Mạn

Hôm nay là sinh nhật tôi. Một ngày vốn đã đủ riêng tư để người ta cho phép mình chậm lại, nhưng lại trở nên đặc biệt hơn khi trùng với ngày lễ nhớ thánh Anê – trinh nữ tử đạo. Như thể lịch phụng vụ và hành trình đời tôi vô tình giao nhau ở một điểm rất nhỏ, rất lặng, nhưng đủ để lòng mình dừng lại và suy nghĩ. Và Hà Nội, thành phố vốn đang quen thuộc với cái nắng hanh, nồm ẩm và những ngày 24 – 25 độ “dễ chịu”, lại chọn cách chúc mừng tôi bằng một đợt rét đại hàn hiếm hoi. Trời trở lạnh đột ngột, cái lạnh len vào từng con phố, từng mái nhà, khiến người ta phải kéo sát áo khoác, khẽ xuýt xoa và mỉm cười: hóa ra sinh nhật năm nay có thêm… rét.


Cái lạnh làm buổi sáng khác đi. Mọi thứ như chậm hơn một nhịp. Tôi bước ra ngoài, hít một hơi không khí lạnh, thấy mình tỉnh táo lạ thường. Giữa cái rét ấy, sinh nhật bỗng không còn là câu chuyện của bánh, nến hay những lời chúc rộn ràng. Nó trở thành một khoảng lặng – nơi tôi được phép ngồi xuống, nhìn lại mình của một năm qua, với đủ những niềm vui bé nhỏ, những bận rộn, những mệt mỏi, và cả những điều chưa kịp gọi tên.

Cũng vậy, thánh Anê được nhớ đến trong ngày hôm nay không như một hình ảnh xa vời của lịch sử, mà như một lời nhắc nhẹ nhàng nhưng sắc sảo. Một thiếu nữ trẻ trung, mong manh, đã dám giữ trọn con tim mình cho Thiên Chúa giữa những giá lạnh của bách hại và cô đơn. Nghĩ đến chị, tôi chợt nhận ra: sự ấm áp thật sự không đến từ thời tiết hay hoàn cảnh, mà từ lựa chọn của trái tim. Có những lúc cuộc đời trở lạnh rất nhanh, nhưng nếu trái tim còn biết tin, biết yêu và biết trao phó, thì cái lạnh bên ngoài không thể dập tắt được ngọn lửa bên trong.

Sinh nhật năm nay của tôi không có nắng, nhưng có một sự trong trẻo rất riêng. Không ồn ào, nhưng đủ sâu để tôi thấy mình được chúc mừng theo cách rất dịu dàng: bằng cái rét bất ngờ, bằng ký ức về một vị thánh trẻ trung, và bằng lời mời gọi quay về với điều cốt lõi nhất của đời sống nội tâm. Giữa cái lạnh của Hà Nội, tôi học lại cách biết ơn – biết ơn vì mình vẫn đang bước đi, vẫn được dẫn dắt, và vẫn có những ngày để bắt đầu lại.

Cảm ơn Hà Nội vì món quà thời tiết “lệch tông” nhưng đáng nhớ. Cảm ơn thánh Anê vì một chứng tá âm thầm mà kiên định. Và cảm ơn tuổi mới đang mở ra, không hứa hẹn mọi điều sẽ ấm áp, nhưng chắc chắn mời gọi tôi sống sâu hơn, vững vàng hơn, và giữ cho trái tim mình luôn đủ ấm, ngay cả khi cuộc đời bất chợt trở lạnh.

Nguyễn Lan

Tin liên quan: