Lời Chúa: Mt 16, 13-20
Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Xêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời: sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Đức Kitô. Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.
Suy Niệm
ĐỐI VỚI TÔI, ĐỨC GIÊSU LÀ AI?
Tại Xêzarê Philiphê, Đức Giêsu hỏi các môn đệ không phải để thu thập thông tin, mà để gợi mở một mối tương quan. Câu hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” đòi hỏi một câu trả lời mang tính cá vị – nơi ta không thể vay mượn từ đám đông hay lý thuyết sách vở.
Bởi vì, hình ảnh Thiên Chúa trong tâm trí sẽ quyết định trọn vẹn cách chúng ta sống: Nếu coi Chúa là Đấng kiểm soát, ta sẽ sống trong sợ hãi và dễ đối xử hà khắc với tha nhân. Nhưng khi trải nghiệm Ngài là Tình Yêu xót thương, cuộc đời ta sẽ tự phản chiếu tình yêu ấy đến cho mọi người.
Chính vì thế, Phêrô tuyên xưng “Thầy là Đấng Kitô” không chỉ bằng môi miệng, mà bằng cả một chặng đường phía sau: có dấn thân, có vấp ngã và có sự đánh đổi. Một lời tuyên xưng thật luôn đòi hỏi một trách nhiệm thật.
Và tương quan ấy không nằm ở lý thuyết, mà được đụng chạm rõ nhất mỗi khi chúng ta cử hành Thánh Thể. Nhận lấy Bánh Thánh là nhận lấy lối sống của Ngài. Vì thế, mỗi lần đón nhận Đức Giêsu Thánh Thể, ước gì chúng ta biết nhìn lại những mối quan hệ đang rạn nứt hay những người đang cần hỗ trợ, để sẵn sàng “bẻ nhỏ” thời gian và sự kiên nhẫn của mình cho họ.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu, xin chữa lành những biến dạng trong cách con nhìn về Chúa. Xin biến đổi con qua mỗi lần rước Thánh Thể, để con không giữ Chúa cho riêng mình, nhưng dám mở lòng bẻ đời mình ra mà phụng sự tha nhân. Amen.
M-J Kim Nhung OSP
