Lời Chúa: Mc 12,1-12
Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: “Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa. Đến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa; nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết. Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, ông nghĩ rằng: “Chúng sẽ kiêng nể con trai ta.” Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: “Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta.” Đoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác.” […] Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng.
Suy Niệm
CHỖ CHO LÒNG BIẾT ƠN
Câu chuyện dụ ngôn Đức Giêsu kể có cái kết buồn-đau-nhức nhối về những tá điền vô ơn. Bọn tá điền vô ơn vì lòng họ đầy sự tham lam, nghen tị, bực tức. Họ không hề xét tới sự đầu tư tiền của, công sức, khả năng, thời gian mà ông chủ vườn nho đã bỏ ra để có được vườn nho tốt này. Họ không thấy mồ hôi, nước mắt, sức lực ông chủ đã đầu tư vào vườn nho của ông. Nhất là họ đã không nhận ra cái phúc của họ khi được gọi mướn vào canh tác vườn nho. Trái lại, các tá điền chỉ thấy họ phải chịu nắng nôi khó nhọc bao tháng ngày qua. Giờ đến lúc thu hoạch thì lại vào tay ông chủ. Họ không chấp nhận được thực tế này. Họ thấy bất công, vì đối với họ, thành quả này là công sức của họ suốt những tháng này qua. Lòng tham lam đã làm cho suy nghĩ của họ lạc và kết cục là họ mất tất cả. Cái mất đáng sợ nhất không phải là mạng sống, gia tài cơ nghiệp mà là mất khả năng sống lương thiện, mất khả năng đón nhận yêu thương và không biết chạnh lòng.
“Họ tìm cách bắt Đức Giêsu, quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy”: mất khả năng hướng thiên.
“Nhưng lại sợ dân chúng”: vườn nho, họ muốn chiếm.
Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mình được ơn nhận thức mình hữu hạn để nhờ đó trí tâm ta có chỗ cho lòng biết ơn trổ sinh hoa trái, đồng thời để cho Thiên Chúa, ông chủ vườn nho thu được hoa lợi là chúng ta trở nên người một nhà với Ngài.
Sr Thérèse-Augustin, OSP
