Lời Chúa: Lc 4, 16-30
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”. Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?” Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: “Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình”; “điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông”. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”. Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.
Suy Niệm
LÃNH NHẬN SỨ MẠNG NƠI CHÚA
“Thần Khí Chúa ngự trên tôi… sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.” Đó chính là sứ mạng Đức Giêsu đã lãnh nhận từ Chúa Cha khi bước vào trần gian. Suốt cả cuộc đời, Ngài đã không ngừng nghỉ sống chết cho sứ mạng ấy: luôn quan tâm, chăm sóc và chữa lành con người cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngài chạnh lòng thương khi đám đông theo Ngài không có gì ăn, chữa lành cho những ai ốm đau bệnh tật, cởi xích xiềng cho những kẻ bị Satan trói buộc, và băng bó vết thương cho người gặp nạn.
Rồi Ngài cũng mời gọi các môn đệ bước đi trên chính con đường Ngài đã đi.
Là một Kitô hữu, và đặc biệt là một tu sĩ, tôi cũng được mời gọi cộng tác vào sứ mạng cao cả ấy. Nhưng khi đối diện với thực tế – đứng trước những con người đang bị tổn thương, nghèo đói và bệnh tật – trái tim tôi có thực sự thổn thức và đập cùng một nhịp với họ, hay tôi lại thờ ơ, dửng dưng trước những nỗi đau ấy?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, xin tha thứ cho con vì không ít lần con còn vô cảm và chưa sống trọn sứ mạng. Xin ban cho con một trái tim biết chạnh thương như Chúa, để biết mở lòng đón nhận và giúp đỡ những ai đang cần đến con. Xin cho con luôn nhớ rằng, vì con đã nhận được tình yêu bao la của Chúa, con cũng có trách nhiệm phải yêu thương những anh chị em mà Chúa gửi đến trong đời con. Amen
Thérèse-Paula, OSP
