Lời Chúa: Mt 10, 7-15
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ: Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị khi đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc: vì thợ thì đáng được nuôi ăn. Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở nơi đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này.” Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy.”
Suy Niệm
CHO ĐI NHƯ ĐÃ LÃNH NHẬN
Thánh Phanxicô Assisi đã để lại một lời cầu nguyện rất quen thuộc: “Chính lúc hiến thân là khi được nhận lãnh.” Đó là “nghịch lý” của Tin Mừng: càng biết trao ban, con người càng trở nên phong phú trong tình yêu của Thiên Chúa.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, khi sai các Tông đồ lên đường, Chúa Giêsu không chỉ trao cho các ông một sứ mạng, nhưng còn trao cho các ông cách sống sứ mạng ấy: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” (Mt 10,8).
Mọi hồng ân ta có đều do bởi Thiên Chúa. Đức tin, ơn gọi, sự sống, tài năng đều là những quà tặng nhưng không. Vì thế, người môn đệ cũng được mời gọi trao ban sự quảng đại ấy một cách không tính toán.
Trong đời sống thánh hiến cũng như trong đời sống của mỗi Kitô hữu, mỗi ngày ta có thể trao đi: một lời động viên, một sự cảm thông, một nụ cười chân thành hay một lời cầu nguyện âm thầm. Có thể những điều ấy rất nhỏ bé nhưng khi được thực hiện bằng sự chân thành, lại trở thành nguồn sự sống cho người khác và là dấu chỉ của Nước Trời giữa cuộc sống hôm nay.
Sr Marie-Cécile Nguyễn Thị Biên, OSP
