Suy Niệm Tin Mừng Thứ 6 Tuần III Mùa Chay A

Lời Chúa Suy niệm Tin Mừng

Lời Chúa: Mc 12,28-34

Khi ấy, có người trong nhóm luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?” Chúa Giêsu đáp: “Điều răn trọng nhất chính là: Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi. Còn đây là điều răn thứ hai: Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó.” Luật sĩ thưa Người: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh.” Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu.” Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

Suy Niệm

Đọc câu đầu tiên: bài trích sách ngôn sứ Hôsê, tôi có cảm giác nhẹ nhàng trong lòng và trí tôi bật lên điều này: lại nói về tình yêu của gã lụy tình. Đây cũng là khởi đầu để tôi hỏi Chúa rằng hôm nay Chúa dạy con điều gì? Đọc đi đọc lại đoạn Tin Mừng mà chỉ cần nghe chữ đầu đã biết đến chữ cuối. Đọc nhiều lần mới nhận ra điểm lạ mà trước đây không để ý. Đó là: Tâm đắc. Nghe câu trả lời của Đức Giêsu, vị kinh sư mặt rạng rỡ và hô: chí lí! chí lí!

“Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác” (Mc 12,32). Đức Giêsu và vị kinh sư quay qua khen nhau. Cả hai cùng tấm tắc và tâm đắc. Vị kinh sư khen câu trả lời của Đức Giêsu rằng, đó “là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ” (Mc 12,33b), còn Đức Giêsu thấy ông trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo “ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” (Mc 12,34).

Khi ta đọc, nghe hoặc thấy một cái gì đó làm ta tâm đắc, thích thú, hiểu là điều đó nói lên sự thật mà chính ta được đụng chạm. Điều đó là rất thật đối với ta.

Điều vị kinh sư này tâm đắc đó là về Đức Tin ông đặt nơi Đức Chúa của ông. Điều ông tin, ông nhận và ông sống là: Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Người phải yếu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi và phải yêu người thân cận.

Để sống được điều này, bạn và tôi cần “mang theo lời cầu nguyện. Hãy thưa với Người: ‘xin thứ tha mọi gian ác, xin vui nhận lời ngợi khen chúng con dâng lên Ngài làm lễ vật thay thế bò tơ, vì chỉ ở nơi Ngài, kẻ mồ côi mới tìm được lòng thương cảm’” (Hs 14,3.4b).

Sr Thérèse-Augustin