Lời Chúa: Lc 8, 4-15
Khi ấy, có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu. Người dùng dụ ngôn mà nói rằng: “Người gieo hạt giống ra đi gieo hạt giống mình. Và đang khi gieo, có hạt rơi xuống bên vệ đường, bị người ta chà đạp và chim trời đến ăn đi. Hạt khác rơi trên đá sỏi, vừa mọc lên liền héo đi, vì không có đất ẩm. Hạt khác rơi vào bụi gai, và gai góc cùng mọc lên, bóp nghẹt nó. Hạt khác rơi vào đất tốt, đã mọc lên và kết quả gấp trăm”. Khi nói những lời đó, Người kêu lên rằng: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe!”. Bấy giờ các môn đệ hỏi Người dụ ngôn đó ý nghĩa thế nào. Người nói rằng: “Phần các con, thì cho các con biết những mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; đối với người khác, thì dùng dụ ngôn, để chúng xem mà không thấy, nghe mà không hiểu. Dụ ngôn đó có nghĩa thế này: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui. Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả. Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái”.
Suy Niệm
HẠT GIỐNG LỜI CHÚA
Mỗi lần nghe dụ ngôn người gieo giống, tôi lại thấy hình ảnh của chính mình trong từng mảnh đất mà Đức Giêsu nhắc đến. Hạt giống là Lời Chúa, luôn tốt lành và chứa đựng sức sống dồi dào. Thế nhưng, điều quyết định sự sinh trưởng của hạt giống lại chính là mảnh đất tâm hồn của người đón nhận.
Có những lúc lòng tôi giống như vệ đường khô cứng. Tôi nghe Lời Chúa bằng đôi tai nhưng chưa thật sự lắng nghe bằng trái tim. Những lo toan, bận rộn và cả sự vô tâm khiến Lời Chúa chưa kịp thấm sâu đã bị cuốn đi mất. Tôi vẫn hiện diện trước Tôn Nhan Chúa, nhưng tâm hồn lại bị phân tán bởi biết bao điều khác.
Có những lúc tôi giống như mảnh đất sỏi đá. Lời Chúa chạm đến tâm hồn và khơi lên những quyết tâm tốt đẹp, nhưng sự nhiệt thành ấy lại chóng qua. Chỉ một thử thách nhỏ, một khó khăn bất ngờ cũng đủ làm tôi chùn bước. Đức tin của tôi nhiều khi còn quá nông cạn để có thể đứng vững giữa những nghịch cảnh của cuộc sống.
Và cũng không ít lần tôi nhận ra trong lòng mình có những bụi gai đang âm thầm mọc lên. Đó là những lo lắng cho bản thân, những mong muốn riêng tư và những bận tâm thường ngày. Chúng không làm tôi xa Chúa ngay lập tức, nhưng từ từ chiếm lấy khoảng không trong tâm hồn, làm cho Lời Chúa không thể lớn lên và sinh hoa kết quả.
Điều làm tôi suy nghĩ là Thiên Chúa không ngừng gieo hạt giống của Ngài. Dù tâm hồn tôi còn nhiều giới hạn, Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi, vẫn tiếp tục yêu thương và trao cho tôi cơ hội để bắt đầu lại. Tình yêu ấy mời gọi tôi can đảm nhìn lại chính mình, để không ngừng hoán cải và làm mới đời sống đức tin.
Mỗi ngày là một cơ hội để cày xới mảnh đất tâm hồn, loại bỏ những sỏi đá của sự hời hợt, những bụi gai của ích kỷ và những khoảng đất chai cứng vì thói quen cũ. Chỉ khi biết mở lòng đón nhận và kiên trì sống Lời Chúa, tôi mới có thể trở thành mảnh đất tốt, nơi hạt giống Tin Mừng được lớn lên và sinh nhiều hoa trái yêu thương.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, Xin cho tâm hồn con luôn rộng mở để đón nhận Lời Chúa và biết kiên trì sống điều Chúa dạy. Ước gì hạt giống Tin Mừng được gieo vào lòng con mỗi ngày sẽ sinh nhiều hoa trái tốt đẹp cho Chúa và cho mọi người. Amen.
Sr. Marie-Nicolas, OSP
