Lời Chúa : Lc 10,1-9
Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này !” Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy ; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.”
Suy Niệm
“Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường” (Lc 10,4)
Phụng vụ Lời Chúa mời gọi ta chiêm ngắm hình ảnh người môn đệ. Họ được Chúa sai đi với lời dặn dò: “Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường” (Lc 10,4). Đây không chỉ là một lời dặn dò thông thường nhưng bên trong hàm chứa bài học về: sự buông bỏ vật chất; sự phó thác tuyệt đối và sự tin tưởng đến mức không còn một chỗ trống nào cho nỗi lo toan của con người. Hành trang các môn đệ mang đi là đôi bàn tay trắng và một trái tim đầy ắp niềm tin. Họ không đến để thuyết giảng lý thuyết suông, nhưng sống trọn vẹn tinh thần của Tin Mừng: đơn sơ, chấp nhận, và tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa: “Hãy ở lại nhà ấy và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó” (Lc 10,7) Tinh thần ấy khiến cho lời rao giảng của họ không chỉ là lời nói, mà là cuộc sống của chính họ. Chúa cũng luôn mời gọi tôi ra đi, bước ra khỏi chính mình, đến với những vùng ngoại biên. Thế nhưng, đôi khi, tôi lại bị những “túi tiền” vô hình của cuộc sống níu giữ. Đó là sự tiện nghi, là nỗi sợ hãi phải đối mặt với những điều mới lạ, là sự phụ thuộc vào những gì tôi đã quen thuộc. Tôi sợ hãi phải buông bỏ, và vì thế, tôi cứ mãi đi vòng quanh trong “vùng an toàn” của mình, trong khi ngoài kia, có biết bao nhiêu anh chị em đang cần một lời an ủi, một bàn tay sẻ chia.
Xin Chúa ban cho con một trái tim can đảm để bước ra khỏi chính mình, để con có thể trở thành một thợ gặt thực sự trong cánh đồng của Ngài. Xin ban cho con sức mạnh để buông bỏ những thứ đang níu giữ con, để con có thể ra đi với đôi bàn tay trắng và một trái tim trọn vẹn thuộc về Chúa. Xin hãy biến đổi con thành một thợ gặt tốt lành, biết sống đơn sơ, phó thác, và mang bình an của Chúa đến cho những người con gặp gỡ. Amen.
M.B. Huân
