Mùa Chay về trên Hội Dòng chúng tôi thật nhẹ nhàng như những giọt sương ban mai thấm vào hồn người tu sĩ. Không chỉ là sự thay đổi của sắc tím phụng vụ, Mùa Chay mở ra một khoảng lặng thiêng liêng, nơi mỗi người được mời gọi dừng lại, lắng nghe tiếng Chúa và trở về với chiều sâu nội tâm. Như một lời mời tha thiết bước vào hành trình “sa mạc tình yêu” để gặp gỡ Đức Giêsu Kitô. Đây cũng là cơ hội quý giá để chúng tôi sống trọn vẹn linh đạo của Hội Dòng – nơi mỗi hy sinh nhỏ bé kết thành bó hoa thiêng dâng kính Thiên Chúa theo dấu chân và thao thức mà Cha Sáng Lập để lại.
Nếu mùa Giáng Sinh vừa qua, không gian trong Hội Dòng rực rỡ ánh đèn màu, lung linh sắc hoa và vui nhộn những giai điệu Thánh ca hân hoan mừng Con Thiên Chúa Nhập Thể, thì nay tất cả đều lui lại, nhường chỗ cho sự sâu lắng, đơn sơ và thánh thiêng. Trên bàn thờ, những đĩa hoa tươi thắm nhiều màu sắc được thay bằng những chùm lá xanh giản dị. Sắc xanh giữa sự tối giản của cung thánh như nhắc chúng tôi về một thông điệp thiêng liêng: sự khiêm hạ – cốt lõi của đời dâng hiến. Ở đó không có sự hào nhoáng hay hình thức, nhưng là sự chân thành của tâm hồn trước nhan Đức Giêsu Kitô – Đấng chúng tôi hằng yêu mến và tôn thờ.
Trong sự lặng lẽ của phụng vụ, chúng tôi được đi sâu vào Mầu Nhiệm Khổ Nạn, được chạm vào nỗi đau và tình yêu của Chúa trên con đường Thánh Giá. Nét riêng trong linh đạo Hội Dòng chính là Giờ Thương Khó – đỉnh cao đặc biệt trong mùa Chay Thánh này. Đây không chỉ là “điểm hẹn” tình yêu mà Cha Sáng Lập đã ấp ủ, nhưng còn là thời khắc chúng tôi được kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu trong hành trình lên đồi Can-vê. Mỗi Giờ Thương Khó, chúng tôi không đứng ngoài quan sát, nhưng như được ở dưới chân Thánh Giá cùng Mẹ Maria, cùng thổn thức, cùng đau và cùng yêu với Chúa.

Đối với riêng tôi, mỗi Giờ Thương Khó thực sự làm rung động tâm hồn; thời gian và không gian như ngưng đọng lại. Lời Cha Sáng Lập vang vọng: “Hỡi các con, chiếc thang làm nên các Thánh là sự suy niệm về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu… Phải chăng các con đã khóc vì mỗi giây phút cộng đoàn mình được kết hiệp vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu Kitô?” (Écrits de petite Mère Agnès).
Giờ thứ 8: Chúa Giêsu chịu đánh đòn. Những roi đòn, những lời sỉ vả không ngừng giáng xuống thân xác vô tội. Người không chỉ chịu đau đớn thể lý, mà còn mang lấy dấu chỉ của một tình yêu chấp nhận bị tổn thương vì phần rỗi loài người.
Giờ thứ 9: Chúa Giêsu chịu đội mão gai. Mão gai là biểu tượng của sự khinh miệt, chế giễu, làm tổn thương lòng tự trọng sâu sắc. Nhưng trong thinh lặng, Người đón nhận tất cả mà không một lời phản kháng. Chúng tôi chiêm ngắm dung mạo của Vị Vua khiêm hạ, bị nhạo báng đến tận cùng.
…
Giờ thứ 15: Chúa Giêsu trút hơi thở cuối cùng trên Thánh Giá – đỉnh cao của tình yêu tự hiến. Trong khoảnh khắc ấy, chương trình cứu độ được hoàn tất. Giờ Chúa tắt thở mời gọi chúng tôi đi vào chiều sâu của đời dâng hiến: chết đi mỗi ngày cho cái tôi, cho ý riêng, cho những an toàn quen thuộc, để hoàn toàn thuộc về Chúa.
Chiêm ngắm từng chặng đau khổ của Người, chúng tôi không chỉ được trao ban sức mạnh nội tâm để sống khiêm hạ hơn, mà còn học cách kết hợp những hy sinh âm thầm, những thử thách và giới hạn của đời mình với Thập Giá cứu độ. Nhờ đó, động lực được thanh luyện và đời sống được canh tân. Tôi hiểu rằng đời tu không phải là con đường bằng phẳng, nhưng là hành trình lên đồi Can-vê gồ ghề, đầy sỏi đá. Và khi suy niệm những vết thương của Chúa Giêsu, mọi buồn đau, thử thách của riêng tôi bỗng trở nên nhỏ bé hơn bao giờ hết.
Việc ăn chay, làm việc bác ái và giữ thinh lặng cách kỷ luật hơn chính là những đóa hoa thiêng dâng Chúa của chị em chúng tôi trong mùa Chay này. Từ việc quét sân, tưới cây cho đến quỳ hàng giờ trước Thánh Thể, mọi việc nhỏ đều được thực hiện với tâm tình tự hiến. Hoa trái của những hy sinh âm thầm ấy giúp chúng tôi biết lắng nghe nhau và lắng nghe nhịp đập của trái tim Chúa Giêsu rõ ràng hơn. Cầu nguyện trở nên sâu lắng và chân thành hơn. Những khổ chế bỗng trở nên nhẹ nhàng, vui tươi, biến “sa mạc” khô cằn của tâm hồn thành khu vườn đầy ân sủng.
Mọi thứ rồi sẽ qua đi, nhưng tinh thần của những ngày mùa Chay – tập sống hy sinh và kết hợp với mầu nhiệm Thương Khó – sẽ luôn là hành trang quan trọng của chúng tôi.
Nguyện xin Chúa, qua lời bầu cử của Cha Sáng Lập, giúp chúng con sống mùa Chay cách trọn vẹn và ý nghĩa, để khi bình minh Phục Sinh ló rạng, chúng con không chỉ mừng niềm vui Chúa sống lại, mà còn hạnh phúc vì được lớn lên trong chính ơn gọi của mình.
Lạy Chúa, trong từng bước của hành trình dâng hiến, đặc biệt trong mùa Chay Thánh này, xin cho con biết đóng đinh ý riêng mình vào Thánh Giá, để con được gần Chúa hơn và biết cảm thông với chị em nhiều hơn. Con xin tạ ơn Chúa.
Thérèse – Jeanne
