Lời Chúa: Mt 14, 22-36
Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!” Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.
Suy Niệm
THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ
Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng, Đức Giêsu lên núi một mình để cầu nguyện. Đó là điều Ngài vẫn thường làm: dành thời gian thinh lặng để kết hiệp mật thiết với Chúa Cha. Dù ở cách xa các môn đệ, trái tim của Ngài vẫn luôn hướng về họ. Chắc hẳn trong lời cầu nguyện ấy, Ngài cũng đã cầu xin Chúa Cha gìn giữ và nâng đỡ các ông.
Trong khi đó, con thuyền của các môn đệ đã ra xa bờ và gặp sóng to gió lớn. Giữa màn đêm tăm tối, biển cả cuồng nộ khiến các ông hoảng sợ và kiệt sức vì phải chống chọi với bão tố. Đến canh tư đêm tối, Đức Giêsu bước đi trên mặt biển mà đến với các ông. Chính trong lúc tưởng chừng tuyệt vọng nhất, Ngài đã hiện diện, trấn an các ông rằng: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Sự hiện diện của Đức Giêsu đã đem lại bình an và sức mạnh cho các môn đệ.
Cuộc đời của mỗi người cũng giống như biển cả, có những ngày bình yên, nhưng cũng không thiếu những lúc phải đối diện với sóng gió, thử thách và đau khổ. Đôi khi chúng ta cảm thấy Chúa đang ở rất xa, nhưng thực ra Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài luôn đến đúng lúc, nâng đỡ và ban bình an cho những ai biết đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Đức tin không làm cho sóng gió biến mất, nhưng giúp chúng ta đủ sức vượt qua mọi phong ba của cuộc đời với niềm hy vọng.
CP Trần, OSP.
