SUY NIỆM TIN MỪNG THỨ 4 TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN NĂM A

Lời Chúa Suy niệm Tin Mừng

Lời Chúa: Mt 15, 21-28

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”. Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”. Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”. Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Suy Niệm

ĐỨC TIN MẠNH MẼ

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy hình ảnh thật đẹp của một người mẹ dân ngoại. Vì quá yêu thương con gái đang bị quỷ ám, bà đã không quản ngại đường xa để đến cầu xin Chúa Giêsu chữa lành cho con mình. Thế nhưng, hành trình ấy không hề dễ dàng. Chúa Giêsu dường như im lặng trước lời kêu xin của bà. Ngay cả khi lên tiếng, Người còn nói những lời tưởng chừng như từ chối: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (Mt 15,26). Đó là một thử thách rất lớn đối với đức tin của người phụ nữ này. Thế nhưng, bà không nản lòng, cũng không bỏ đi trong thất vọng. Trái lại, bà càng khiêm tốn và tín thác hơn: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống” (Mt 15,27). Chính niềm tin đơn sơ nhưng kiên vững ấy đã làm Chúa Giêsu phải thốt lên: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật” (Mt 15,28a).

Nhìn lại cuộc sống của mình, có lẽ nhiều lần chúng ta cũng giống như người phụ nữ ấy. Có những lời cầu nguyện đã được dâng lên suốt nhiều năm nhưng vẫn chưa thấy lời đáp. Có những lúc chúng ta cảm thấy Chúa dường như im lặng, như không nghe thấy tiếng kêu xin của mình. Chính sự im lặng ấy dễ làm chúng ta thất vọng, chán nản, thậm chí nghi ngờ tình yêu của Chúa. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay cho chúng ta hiểu rằng sự thinh lặng của Thiên Chúa không phải là sự từ chối, nhưng nhiều khi là một lời mời gọi chúng ta thanh luyện đức tin của mình. Chúa không chỉ muốn ban cho chúng ta điều chúng ta xin, nhưng còn muốn chúng ta lớn lên trong sự tín thác và phó thác nơi Người. Người phụ nữ Canaan đã không ngừng kêu xin vì bà xác tín rằng chỉ có Chúa mới có thể cứu con mình. Đức tin ấy cũng là điều Chúa mong đợi nơi mỗi người chúng ta hôm nay. Một đức tin biết kiên trì khi cầu nguyện, biết khiêm tốn nhận ra sự bé nhỏ của mình và vẫn luôn hy vọng ngay cả khi chưa nhìn thấy điều mình mong ước.

CP Trần, OSP.