Trong đời sống mục vụ hôm nay, khi con người phải đối diện với muôn vàn áp lực tâm lý, sự cô đơn nội tâm và những nỗi đau tinh thần khó gọi tên, tác phẩm Ứng dụng tâm lý học trong mục vụ của linh mục Giuse Têrêsa Trần Anh Thụ xuất hiện như một người bạn đường đáng quý.
Tác phẩm không những giúp người đọc hiểu về tâm lý học, nhưng còn mở ra một cách nhìn rất nhân bản về sứ vụ đồng hành của Giáo hội với con người thời đại. Điều làm nên nét đặc biệt của cuốn sách chính là khả năng nối kết hai thế giới tưởng như xa nhau: khoa học tâm lý và nghệ thuật mục vụ. Bằng ngôn ngữ đơn giản, nhẹ nhàng, tác giả cho thấy tâm lý học không hề mâu thuẫn với đức tin, trái lại, khi được đặt đúng chỗ, nó trở thành một công cụ giúp người mục tử hiểu sâu hơn về những chuyển động tinh tế trong tâm hồn con người.

Những trang sách mở ra cho độc giả một hành trình khám phá đời sống nội tâm: những tổn thương tuổi thơ, những khủng hoảng gia đình, những bế tắc của người trẻ, những lo âu và trầm cảm mà nhiều tín hữu âm thầm mang theo. Tác giả gợi ý cách lắng nghe, cách đặt câu hỏi mở, cách hiện diện với người đang đau khổ mà không phán xét, không nóng vội. Cuốn sách cũng nhấn mạnh rằng người mục tử không cần trở thành nhà trị liệu tâm lý, nhưng cần đủ hiểu biết để nhận ra khi nào một người cần sự can thiệp chuyên môn, và khi nào sự đồng hành thiêng liêng có thể tiếp sức cho họ.
Điều đáng quý ở tác phẩm là giọng văn chân thật và rất mục vụ. Tác giả không tô hồng vai trò của người đồng hành, nhưng nhìn thẳng vào những giới hạn của họ: sự mệt mỏi, kiệt sức mục vụ, áp lực cảm xúc khi phải mang trên vai những nỗi đau người khác. Chính vì vậy, sách dành một phần quan trọng để nói về việc chăm sóc chính mình – điều mà nhiều người làm mục vụ thường quên mất. Một trái tim bị tổn thương không thể chữa lành người khác, và một người đồng hành không biết nghỉ ngơi sẽ mau chóng kiệt sức. Đây là lời nhắc nhẹ nhàng nhưng rất cần thiết.
Cuốn sách mang đến một thông điệp lớn hơn:
muốn nâng đỡ người khác, trước hết phải hiểu họ; muốn hiểu họ, phải biết trân trọng những phức tạp của tâm lý con người; và muốn làm được điều đó, cần đi vào sứ vụ với sự khiêm tốn, chứ không phải với thái độ “đã có câu trả lời sẵn”.
Tác giả dẫn người đọc đi từ sự cảm thông đến hành động, từ kiến thức đến ứng dụng, và từ lý thuyết đến đời sống thật. Đọc xong, ta không chỉ học thêm điều gì đó mới, mà còn thấy lòng mình được mềm lại, nhân hậu hơn và biết lắng nghe hơn.
Cá nhân tôi, khi bước vào trang sách này, cảm giác như được dự một lớp học mục vụ rất đời thường nhưng đầy ánh sáng. Những đoạn phân tích về nỗi sợ, sự tổn thương, hay những khoảng lặng của con người khiến tôi nhìn lại chính mình: đã bao lần tôi lắng nghe mà thật ra không hiện diện? Đã bao lần tôi trả lời vội vàng thay vì để người đối thoại tự mở lòng? Và đã bao lần tôi cầu nguyện cho người khác nhưng lại không biết chăm sóc chính tâm hồn mình? Cuốn sách làm tôi hiểu rằng mục vụ không chỉ là trao ban kiến thức tôn giáo, mà là chạm vào trái tim con người bằng sự tôn trọng, bằng lòng kiên nhẫn và bằng sự đồng hành chân thật.
Ứng dụng tâm lý học trong mục vụ vì thế là một cuốn sách cần thiết cho bất kỳ ai đang phục vụ trong Giáo hội: linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, người trẻ dấn thân hay bất cứ ai muốn sống lòng bác ái một cách trưởng thành. Đây là cuốn sách giúp ta tiếp cận con người không chỉ bằng giáo lý và luật lệ, mà bằng một cái nhìn tích hợp: vừa thiêng liêng, vừa nhân bản. Tác phẩm khơi lên niềm hy vọng rằng Giáo hội hôm nay – nếu biết lắng nghe và hiểu con người hơn – sẽ trở thành không gian chữa lành cho những tâm hồn đang kiệt sức và tìm kiếm ý nghĩa.
Cuốn sách kết thúc, nhưng dư âm của nó còn ở lại: một lời mời gọi bước vào đời mục vụ với sự dịu dàng, với kiến thức đúng đắn, và với trái tim cảm thông. Bởi mục vụ, suy cho cùng, không phải là công việc, mà là nghệ thuật yêu thương con người bằng chính trái tim của Đức Kitô.
M.Mad






