Trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người Kitô hữu, tiếng gọi của Thiên Chúa luôn vang vọng như một bản tình ca nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống. Hành trình ơn gọi không phải là một lộ trình được lập trình sẵn với những thành công rực rỡ, mà là một cuộc phiêu lưu của niềm tin, nơi con người can đảm bước đi theo tiếng gọi của Thiên Chúa. Trên con đường đầy hoa hồng nhưng cũng không thiếu những chông gai ấy, Đức Maria hiện diện không chỉ như một mẫu gương xa vời, mà là một người Mẹ, một người bạn đồng hành hiền hậu, nâng đỡ từng bước chân của mỗi tâm hồn đang dấn thân trong ơn gọi.
Sứ điệp nhân ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi Đức Thánh Cha Lêô nhắc lại rằng mỗi ơn gọi là một món quà vô giá mà Thiên Chúa dành tặng cho Giáo hội và cho từng cá nhân. Đó không phải là một thành quả do nỗ lực cá nhân, cũng không phải là một nghề nghiệp để chọn lựa theo sở thích đơn thuần mà là một hồng ân nhưng không. Như hạt giống được gieo vãi trên mảnh đất tâm hồn, ơn gọi được bắt đầu từ ánh mắt yêu thương của Chúa – Đấng thấu suốt mọi tâm can và gọi tên mỗi người một cách riêng biệt.
Đối với Giáo hội, mỗi ơn gọi – dù là linh mục, tu sĩ hay giáo dân – đều là một luồng sinh khí mới, làm phong phú thêm vẻ đẹp đa dạng của thân thể nhiệm mầu của Chúa Kitô. Với cá nhân, ơn gọi chính là chìa khóa để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời. Khi một người đáp lại tiếng gọi, họ không chỉ đi tìm một công việc mà là đi tìm chính mình trong kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa.
Tiếng xin vâng của Mẹ Maria tại biến cố truyền tin chính là khởi đầu cho mọi hành trình ơn gọi của Kitô hữu. Trong giai đoạn phân định – thời điểm của những thao thức, những giằng co giữa tiếng gọi thiêng liêng và những mời mọc của trần thế, Mẹ Maria hiện diện như một chỗ dựa vững chắc. Việc lắng nghe tiếng Chúa giữa tiếng ồn ào của thế giới hiện đại chưa bao giờ là điều dễ dàng. Mẹ, người thiếu nữ Nazareth năm xưa cũng từng ngỡ ngàng trước lời chào của sứ thần, thấu cảm sâu sắc nỗi lòng của những người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chọn lựa.
Mẹ không trả lời thay chúng ta, nhưng Mẹ giúp chúng ta tạo ra một không gian thinh lặng đủ lớn để nghe được tiếng Chúa giữa những ồn ào của thế giới. Sự hiện diện của Mẹ trong lúc phân định là sự hiện diện của niềm tin: Mẹ giúp chúng ta can đảm bước đi ngay cả khi chưa thấy rõ toàn bộ lộ trình. Khi chúng ta do dự, Mẹ nhắc nhớ rằng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”. Sự nâng đỡ của Mẹ giúp tiến trình phân định không còn là một cuộc đấu tranh đơn độc, mà là một cuộc đối thoại tin yêu.
Khi đã bước đi trên con đường ơn gọi, thách đố lớn nhất không nằm ở bên ngoài mà nằm ở hành trình nội tâm. Có những lúc sa mạc khô hạn, có những khi mỏi mệt hay nghi ngờ, sự hiện diện hiền lành của Mẹ Maria là nguồn an ủi dịu dàng nhất.

Mẹ là người “hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng”. Mẹ dạy chúng ta cách đọc lại lịch sử đời mình qua lăng kính của ân sủng. Trong những đêm tối của đức tin, Mẹ đứng đó – như đã từng đứng dưới chân thập giá – không phàn nàn, không bỏ cuộc, chỉ thinh lặng đồng hành. Sự hiện diện của Mẹ không ồn ào, nhưng nó mang lại một sức mạnh nội tại bền bỉ, giúp chúng ta không ngã quỵ trước những cám dỗ hay thất bại cá nhân. Có Mẹ bên cạnh, hành trình nội tâm trở nên ấm áp hơn, bởi chúng ta biết mình có một người Mẹ hiểu rõ mọi rung động và đau khổ của trái tim nhân loại.
Đời tu hay đời sống Kitô hữu không phải lúc nào cũng là những ngày nắng đẹp. Sẽ có những lúc “đêm tối đức tin” bủa vây, khi những nhiệt huyết ban đầu dường như lụi tàn và những thử thách khiến bước chân trở nên mệt mỏi. Chính lúc đó, Mẹ Maria hiện ra như Sao Mai rạng rỡ, là niềm hy vọng không bao giờ tắt.
Mẹ là ngôi sao dẫn đường cho những con thuyền đang chao đảo giữa sóng gió cuộc đời. Sự hiện diện của Mẹ nhắc nhở chúng ta rằng: sau đồi Can-vê tăm tối sẽ là ánh sáng phục sinh rạng ngời. Mẹ tiếp thêm sức mạnh để chúng ta kiên trì với lý tưởng, để dù có vấp ngã, ta vẫn đủ can đảm đứng dậy và tiếp tục bước đi. Mẹ không cất đi thánh giá, nhưng Mẹ dạy chúng ta cách ôm lấy thánh giá với niềm tín thác vẹn tuyền.
Hành trình ơn gọi là một tiến trình trở nên giống Chúa Kitô mỗi ngày, và Mẹ Maria là khuôn mẫu hoàn hảo nhất của việc bước theo Chúa. Học cách sống như Mẹ là sự khiêm nhường thẳm sâu, sự vâng phục hoàn toàn vào thánh ý Thiên Chúa và học sự phục vụ quên mình.
Sống như Mẹ là biến cuộc đời thành một bài ca chúc tụng (Magnificat), biết nhận ra những điều kỳ diệu Chúa làm trên cuộc đời mình ngay cả trong những điều nhỏ bé nhất. Khi chúng ta mặc lấy tâm tình của Mẹ, ơn gọi của chúng ta không còn là một gánh nặng, mà trở thành một sứ mạng lan tỏa yêu thương. Mẹ dạy chúng ta biết mở lòng ra với tha nhân, biết đem Chúa đến cho người khác bằng sự dịu dàng và lòng trắc ẩn.
Chúng ta đang ở trong những ngày của tháng năm, tháng mà muôn hoa khoe sắc để dâng kính Mẹ. Nhưng đóa hoa đẹp nhất mà Mẹ mong chờ không phải là những cánh hoa chóng tàn, mà là những đóa hoa của lòng trung tín, hoa của sự hy sinh và hoa của niềm vui trong đời dâng hiến.
Lạy Mẹ Maria, xin tiếp tục đồng hành và gìn giữ hạt giống ơn gọi trong tâm hồn chúng con. Ước gì trong tháng hoa này, mỗi chúng con biết dâng cho Mẹ không chỉ là những lời kinh, mà là cả một đời sống vâng phục và dấn thân, để hành trình ơn gọi của chúng con luôn tỏa ngát hương thơm giữa lòng đời, như chính cuộc đời diễm phúc của Mẹ.
Hoa Phượng Đỏ
