Suy Niệm Tin Mừng Thứ 5 Tuần II Mùa Chay A

Lời Chúa Suy niệm Tin Mừng

Lời Chúa: Lc 16,19-31

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. […] Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đàng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này.” Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ bên đó qua đây được.” […]

Suy Niệm

Ông nhà giàu trong dụ ngôn không bị kết án vì tội ác, mà vì sự vô cảm. Ông mải mê lao đầu vào hưởng thụ, chăm chút cho cái bụng và vẻ bề ngoài mà quên mất rằng linh hồn cũng có những nhu cầu riêng.

Về mặt pháp lý, không có luật nào bắt ông phải biết có người nghèo nằm trước cổng. Nhưng về mặt tâm linh, việc nhận biết và giúp đỡ anh em là một nhu cầu sinh tồn. Nếu thân xác không ăn sẽ chết, thì linh hồn không yêu thương sẽ suy kiệt. Ông nhà giàu đã để linh hồn mình bị “đột quỵ” vì thiếu dưỡng chất của lòng trắc ẩn. Ông xuống hỏa ngục không phải vì ông giàu, mà vì ông đã để nhu cầu tâm linh của mình bị bỏ đói đến mức tê liệt.

Thoạt nhìn, Ladarô là người thụ động, nhưng hãy nhìn sâu vào thái độ của ông. Ông không than vãn, không oán trách, ông chấp nhận cái đói, cái nghèo và cả cái nhục nhã của thân phận.

Chi tiết chó đến liếm ghẻ chốc mang một ý nghĩa tâm linh đầy xúc động. Trong cơn cùng cực, Ladarô vẫn có cái gì đó để “cho”. Ông cho những con vật thấp kém cơ hội được gần gũi, ông chấp nhận sự va chạm đó như một sự sẻ chia sự sống cuối cùng. Khi một người có khao khát được cho đi, họ sẽ luôn tìm thấy thứ gì đó để trao tặng, dù đó chỉ là những vết thương.

Nhu cầu tâm linh lớn nhất của con người không phải là được nhận lãnh, mà là được trút đổ yêu thương. Nếu chúng ta không đáp ứng nhu cầu này, linh hồn ta sẽ khô héo ngay cả khi thân xác đang ở trong nhung lụa.

 

M-J Kim Nhung OSP

(Lược ghi theo bài giảng của Đức cha Giuse Đỗ Quang Khang)